Benedict Cumberbatch on Alan Turing: ‘He should be on banknotes’

https://i0.wp.com/i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/03092/SHOT_11_029__3092453b.jpg Giây phút đầu tiên khá là bối rối… Benedict Cumberbatch đang quay bộ phim Richard III cho series The Hollow Crown của đài BBC, và ngày hôm qua người đại diện từ đoàn làm phim đã thông báo cho tôi là anh ấy bị ngã ngưa. Anh ấy đang bị đau và cần được đi massage trị liệu. Lịch trình bị chậm lại một chút. Đến khách sạn London vào giờ ăn trưa của ngày thứ bảy cuối tuần, tôi đóng bộ vest để đợi cuộc trò chuyện với Cumberbatch về dự án phim mới nhất của anh, The Imitation Game, nơi anh hóa thân vào vai người đã phá vỡ mật mã Enigma, Alan Turing. Khi anh ấy đến – cao và thanh mảnh, mặc một chiếc áo sơmi kẻ caro và áo khoác da – anh ấy bước đi và nói chuyện rất nhanh, tràn đầy năng lượng tinh thần, một sắc thái của Sherlock. Tôi mở đầu câu chuyện”Tôi nghe nói anh gặp tai nạn ở trường quay và ngã khỏi lưng ngựa?”Anh tỏ vẻ lúng túng “Ôi không, chỉ là mệt nhoài thôi…’ Mệt nhoài ư? Nhưng mà họ nói ‘Anh ất gặp một tai nạn…’ Anh nheo mắt nói “Tôi không gặp tai nạn. Tôi chỉ đang đóng vai Richard III.” Vậy là hóa ra anh ấy không ngã khỏi lưng ngựa. Anh ấy tự mình đóng những cảnh đấu kiếm, nhưng ngã khỏi lưng ngựa là một điều cấm trong điều khoản bảo hiểm: anh ấy chỉ ngã trong cảnh quay, giả như thực sự ngã khỏi lưng ngựa. “Tôi chạy vòng vòng khắp nơi trong bùn đất và thấy rất vui. Ý tôi là bùn đất thật sự đó, với những chàng trai mặc giáp sắt và những thanh kiếm thật, chiến đấu cho đến chết. Nó thật tuyệt diệu – một trong những giây phút khó tin mà tôi phải tự nhéo vào người mình.” Cumberbatch không phải là người có kiểu đẹp trai truyền thống, ngược lại thì với khuôn mặt dài, góc cạnh cùng với đôi mắt nhỏ, lại cách xa nhau tạo nên một vẻ ngoài khá kì lạ. Anh ấy là một diễn viên có khả năng biểu đạt những thiên tài suy nghĩ không ngừng nghỉ, chính điều đó đã khiến anh thành công trong những vai diễn như Stephen Hawking, Sherlock, và dĩ nhiên là Turing. Không quá điển trai, nhưng với khả năng biến đổi vô tận mà sự nổi tiếng mang lại có vẻ như đã khoác lên mình anh ấy vẻ đẹp ngoại hình cuốn hút. Anh ấy có cả một binh đoàn fan hâm mộ nữ hùng hậu, những người tự đặt cho minh cái tên ‘Cumberbitches’ – một tên gọi mà bản thân Cumberbatch không hoàn toàn đồng tình vì “Nó đẩy lùi sự tiến bộ của nữ quyền xuống rất nhiều bậc.” Anh có vẻ thích từ ‘Cumberpeople’ hơn. The Imitation Game là câu chuyện về Alan Turing, nhà toán học của Cambridge, người làm việc cho trung tâm Code and Cyper School của Chính Phủ tại Bletchey Park trong Thế chiến thứ 2, phát minh ra chiếc máy tính đầu tiên và phá vỡ được mật mã Enigma của quân đội Đức. Winston Churchill, một người ngưỡng mộ Turing, đã công nhận ông là người có đóng góp quan trọng nhất trong chiến thắng của quân Đồng Minh trước Phát Xít Đức. Chỉ riêng điều đó đã khiên Turing trở thành một biểu tượng anh hùng, nhưng những gì xảy ra sau đó lại khiến cuộc đời ông gặp phải nỗi bất hạnh lớn lao. Là người đồng tính, vào năm 1952 Turing bị truy tố vì ‘hành vi không đứng đắn’ với một thanh niên 19 tuổi. Để đổi lại việc không phải vào tù thì ông đã chấp nhận quá trình trị liệu bằng cách tiêm oestrogen – một kiểu thiến hóa học. Năm 1954, chỉ 16 ngày sau sinh nhật lần thứ 42, Turing qua đời vì ngộ độc cyanide. Cái chết của ông được cho là do tự sát. Vào năm 2009, kết quả của một chiến dịch từ internet, Thủ tướng Gordon Brown đã có lời xin lỗi công khai vì hành vi của chính phủ đã có ‘phương thức đáng ghê sợ’ trong cách đối xử với Turing. Và năm 2013 ông nhận được lời xá tôi sau khi chết của Nữ Hoàng Anh. Nội dung của The Imitation Game bao trùm cả cuộc đời của Turing: tình yêu thuở thiếu thời đầy ngập ngừng do dự đối với một bạn học ở trường Sherborne, Christopher Morcom, người đã qua đời ở tuổi 18 sau quá trình dài chịu đựng căn bệnh lao từ khi còn bé, những sóng gió ông gặp phải tại Bletchly Park khi đang chế tạo cỗ máy Turing trước sự sắt đá và thiếu cảm thông của chính quyền, cuộc đính hôn ngắn ngủi với người đồng nghiệp Joan Clarke, và cái chết bi thảm của ông. https://i1.wp.com/i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/03092/IG_04297R_3092465c.jpg Đây là thể loại phim mà nền công nghiệp điện ảnh Anh quốc luôn thực hiện một cách xuất sắc. Cực kì tinh tế, dàn diễn viên tài năng bao gồm Charles Dance và Matthew Goode, sự chăm chút một cách ấn tượng vào những chi tiết rất nhỏ, bộ phim thực sự gây xúc động mạnh. Người xem cảm thấy sục sôi nỗi căm giận với thái độ của chính quyền và quá trình của sự kiện – điều mà Cumberbatch miêu tả là sự ngược đãi – đã tàn phá cuộc đời Turing. ‘Tôi nhớ ông ấy…” Cumberbatch ngả người vào ghế sofa, nhấp một ngụm cà phê đen và nói. “Không phải chỉ nhớ việc hóa thân vào vai diễn đó, mà hơn thế nữa là nhớ đến một sự thật ông ấy không còn ở lại với chúng ta nữa. Đó là một sự bất công lớn lao, dĩ nhiên, những khi nghĩ về việc ông ấy đáng lẽ nên được tận hưởng cuộc sống của mình như thế nào, và những nỗi buồn chất chứa trong đó…” ‘Mẹ tôi nói tôi chỉ là một con cá kì dị.’ cậu thiếu niên Turing kể cho Morcom. Và ông ấy thực sự như vậy: cách biệt với xã hội, khinh bỉ những lề thói xã hội, một người quan tâm đến những ý tưởng hơn là về những người khác, người tin rằng quyền lực duy nhất đáng tôn trọng đó chính là lý lẽ. https://i1.wp.com/i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/03092/PD60404608_BRITAIN_3092468c.jpg Một vai diễn giống như đã được đo ni đóng giầy cho Cumberbatch, và anh ấy đã diễn xuất một cách tuyệt vời. Trong những bức ảnh tư liệu cho thấy Turing có vẻ ngoài thấp bé và đậm người hơn, nhưng qua diễn xuất của Cumberbatch, mọi người đều nghĩ đó chính xác là cách ông ấy nói chuyện và cư xử, một điều gây ngạc nhiên lớn vì mặc dù không hề có một đoạn phim tư liệu hay băng thu âm nào của Turing để đối chiếu. Để xây dựng nhân vật, Cumberbatch được cho phép tham khảo một bản viết tay miêu tả và những kí ức của bạn đồng nghiệp của Turing. ‘Ông ấy được miêu tả là thường nghiêng đầu qua một bên và không nhìn vào mắt người đối diện,” Cumberbatch nói. “Khi ông ấy ấy thực sự quay ra nhìn và nói chuyện với bạn, ông ấy có một nụ cười đáng mến, lôi cuốn và đầy tính khích lệ, lịch sự và nhanh, nhưng bị làm chậm lại bằng những trở ngai bề phát âm, giọng nói âm vực cao và bị dính từ.” Ngay lập tức, anh ấy trở thành Turing, và cũng nhanh như vậy, quay ngược trở lại thành Cumberbatch. “Nó là quá trình xây dựng nên nhân vật từ những yếu tố nhỏ đưa vào câu chuyện kể. Dĩ nhiên, bạn cũng phải cân nhắc, vì nó chỉ dài có 2 tiếng đồng hồ. Nếu thực sự tật nói lắp bắp được thể hiện đúng thì đó hẳn phải là một bộ phim dài hơn nhiều. Và đó không phải để tạo yếu tố hài hước, đó là một sự thật.” Tôi trò chuyện với 2 cháu gái của ông ấy,” Anh nói thêm. “Cho dù lúc đó họ còn rất nhỏ, thì họ vẫn nhớ rất rõ ràng cái cảm giác tự tin khi có ông ấy ở bên cạnh vì ông đã đối xử với họ rất nhân văn, không phải thứ đồ vật chỉ để nhìn mà không phải lắng nghe, ông ấy không có phong cách kiểu người thời Victorian đó. Và đó cũng là điều khai sáng tâm hồn họ – ồ phải, vì ông ấy khác biệt, phải không? Ông ấy không nghĩ về người khác như là đồng tính, người dị tính, trẻ nhỏ, người già, ngu ngốc hay thông minh… Ông ấy không đánh giá con người như thế.” Xu hướng giới tính của Turing là nội dung trọng tâm của bộ phim. Trong thời kì mà đồng tính là một tội danh bị lôi ra trước tòa vì là nỗi xỉ nhục của xã hội thì Turing cần phải kín đáo nhưng ông chưa từng bào chữa cho điều đó. Người cảnh sát bắt giam ông đã kể lại rằng ông không hề che dấu những điều mình đã làm, mà thậm chí còn tự nguyện ngồi viết bản lời khai dài 5 trang giấy về những hoạt động của mình bằng lối diễn giải trôi chảy như một bài văn. Turing, anh ấy kết luận, là một người đàn ông đáng được kính trọng. Theo như bộ phim thể hiện khá rõ ràng rằng cuộc đính ước với Joan Clarke là dựa trên những thấu hiểu về suy nghĩ hơn là sự cuốn hút về giới tính, ít nhất là theo cách nhìn của Turing. Turing đã hủy bỏ đính ước khi ông nhận ra rằng khó mà duy trì một mối quan hệ như vậy, và quyết định nói sự thật cho Clarke biết rằng ông là người đồng tính. Người viết tiểu sử của Turing, Andre Hodges, người viết cuốn tiểu sử mà bộ phim The Imitation Game phóng tác theo, đã nói rằng bộ phim đã thêu dệt quá lên vai trò của Clarke trong cuộc đời của Turing. Và một số nhà phê bình đã nhận xét bộ phim chưa bộc lộ được khía cạnh về giới tính một cách đầy đủ, vì không hề có một cảnh sex nào giữa Turing và người đàn ông khác. Những tình cảm dành cho Morcon chỉ được chuyển tải thông qua những ánh mắt dõi theo trìu mến tha thiết. Cumberbatch cảm thấy hoang mang bởi những lời nhận xét. “Đối với tôi như vậy là đã có đủ những yếu tố về tình dục trong phim, và sự thật về giới tính của ông là một người đồng tính thì cũng không khiến nó trở nên khác biệt. Nếu thực sự cần thiết phải thêm vào những cảnh nóng, thì tôi cũng sẽ làm. Tôi không hề e ngại đóng những cảnh phim ấy, để bộc lộ được khía cạnh riêng tư trong mối quan hệ của nhân vật thông qua ngôn ngữ cơ thể. Những nó cần phải phù hợp với nút thắt logic của bộ phim, những nút thắt thật đắt lẫn thi vị. Nói về góc khuất, những điều không được nhìn thấy, về những bí mật, và sự tôn trọng đối với giới tính của ông. Đây là một người đàn ông chưa từng được cho phép được yêu thương, và đó thực sự là nỗi bất hạnh của ông ấy và là tấn thảm kịch của bộ phim.”
Andrew Hodges từng viết rằng lĩnh vực mà Turing là người đi tiên phong không phải là ‘khoa học’ không phải là ‘ứng dụng toán học’ mà là một dạng áp dụng logic, thứ gì đó không có tên gọi. Luôn có sự mạo hiểm khi bất cứ bộ phim nào muốn tái hiện một thiên tài đó là sự phức tạp trong công việc của họ sẽ làm rối trí khán giả – một cái bẫy mà The Imitation Game đã tránh bằng cách tập trung miêu tả trí thông minh xuất chúng của Turing là một kiểu hiếm có, và phát minh của ông là bộ máy giải mã, một cuộc cách mạng vượt trội, nhưng không khiến chúng ta hoa mắt bởi quá nhiều chi tiết cụ thể là làm sao ông thực hiện những điều đó. https://i2.wp.com/i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/03092/90737450_3092474c.jpg Cumberbatch dù đạt điểm B trong kì thi Toán GCSE – nhưng anh thừa nhận là mình không giải nổi phương trình bậc hai. Anh đã bỏ ra một khoảng thời gian lớn mà anh nói rằng có thể nhiều hơn so với cần thiết để thấu hiểu phần nào công việc của Turing. Tôi cố gắng hiểu được những phần bề mặt của những kiến thức cao siêu mà nhân vật của tôi thông thạo, bởi vì nếu không thì nó không có ý nghĩa gì cả. Nhưng bên cạnh đó, dưới tư cách là người ngoài nghề, chúng khiến tôi say mê tìm hiểu. Ông ấy đã tạo nên một bước nhảy vọt đáng kinh ngạc về ý tưởng rằng mọi tính toán đều có thể thực hiện bằng máy móc. Đó là sự khởi đầu của mã nhị phân của máy tính. Trong đó, ông viết nên một số thuật toán phi thường nhất, cái được sử dụng để phá vỡ mật mã Enigma, và vẫn được sử dụng cho đến tận ngày nay trong chương trình tìm kiếm trên web của Google.” Turing là nhân vật có thật thứ hai khiến Cumberbatch khá khó khăn để nắm bắt với tư cách là một diễn trong suốt những năm qua, anh ấy vào vai Julian Assange trong bộ phim năm 2013 The Fifth Estate. ‘Tôi học được một bài học từ Assange là bạn không thể quá đào sâu vào nội dung của vấn đề, bạn chỉ nên tập trung vào nhân vật của mình, nhưng cùng lúc đó thì tôi muốn đòi lại công bằng cho ông ấy, tôi không muốn thể hiện hình ảnh của một kiểu nhân vật phản diện 2 mặt. Tôi đơn giản muốn thể hiện ông ấy dưới khía cạnh một anh hùng với những yếu điểm riêng.” Đó là cách anh đánh giá về Assange sao? Anh trở nên nghiêm nghị hơn một chút. ”Tôi từng nói rất nhiều về cách tôi đánh giá nhìn nhận con người của ông ấy. Anh có thể tìm vài câu tôi từng nói và dùng chúng nếu muốn.” Đó là một thời điểm khó khăn. Assange đã phản đối Cumberbatch đóng vai ông ấy trong bộ phim, và gửi anh một lá thư (được đăng trên Wikileaks, kèm theo kịch bản phim) khẩn thiết mong anh hủy bỏ dự án này. Bức thư đó rất lịch sự, thuyết phục, lôi cuốn, duyên dáng…’
“Thật sao? Tôi thì nghĩ đó là những lời đe dọa rùng mình, vừa đấm vừa xoa kiểu như ‘Tôi tin anh là một người tốt, nhưng tôi không tin rằng bộ phim này cũng như vậy. Đến khi bộ phim được phát hành rộng rãi, chúng ta sẽ mãi mãi liên quan đến nhau trong hình ảnh trước công chúng. Con đường của chúng ta sẽ mãi mãi dính liền…”
Cumberbatch nhướng đôi lông mày, đưa tách cà phê lên miệng và nói khẽ “Tôi biết” “Có một sự công kích lớn nằm trong đó. Tôi không ngu ngốc. Tôi biết ông ấy đang muốn làm gì, tôi biết ông ấy cố tình làm mờ mắt tôi bằng những lời ngợi khen, nghĩ rằng cái tôi to lớn của tôi đang được vuốt ve bởi những tờ chi phiếu kếch sù, hoặc là ham muốn trở thành ngôi sao bằng cách đóng vai ông ấy, và những điều đó khiến tôi trở thành cái máy phát ngôn của chính phủ liên bang. Tôi đã phúc đáp bằng một email cứng rắn, bức thư mà trừ phi ông ấy công bố, còn không thì sẽ không bao giờ được đưa ra ánh sáng. Đó là một trong những bài viết hay nhất mà tôi từng viết, tôi tự hào khi nói vậy, và ông ấy rất lịch sự khi trả lời. Nhưng tôi không nghĩ rằng cần phải công bố chúng, và tôi sẽ không nói về điều này.”
Không kém lý thú so với câu chuyên của The Fifth Estate, The Imitation Game cũng phải đối mặt với câu hỏi về những bí mật, điển hình là với những tiết lộ hồi năm ngoái về chương trình giám sát của GCHD, trung tâm tình báo của chính phủ ở Bletchley Park. Nó cũng kiểu giống vậy, nhưng quan trọng hơn là ý tưởng về người đàn ông là trung tâm của tổ chức đó, người bị truy tố chỉ vì khác biệt với thông thường, vẫn phải chịu đựng những phán quyết đau buồn vẫn còn tồn tại trong thế giới ngày nay. Đó là điều làm tôi thấy đáng sợ, và đó là cách mà chúng ta đối xử với một trong bốn người anh hùng chiến tranh, một nhà khoa học lớn, một người xứng đáng ngang hàng với Charles Darwin, ông ấy nên được in lên tờ Bảng Anh. Tôi không nghĩ Alan cho rằng bản thân ông bị đối xử tàn bạo, nhưng tôi chắc rằng ông ấy đã từng bị đối xử như thế.”
Giọng của Cumberbatch trở nên đầy phẫn nộ “6o năm về trước, ngay tại đây, tại đất nước này! Đã phán quyết một người đàn ông phải tiêm thuốc để triệt tiêu ham muốn tình dục, chính điều đó đã phá hủy bộ não của ông. Hằng tuần ông đều phải tiêm một liều Oestrogen và có thời điểm bác sĩ đã nói thẳng rằng điều này khiến cả hai chúng ta bối rối, tại sao anh không để tôi cấy máy vào người anh và anh sẽ không phải quay lại đây hằng tuần. Ông đã được cấy ống thuốc vào bên đùi, và nó đáng lẽ sẽ ngừng hoạt động sau 2 năm, nhưng nó đã không ngừng. Một người đồng nghiệp của ông mà tôi đã từng được trò chuyện đã kể cho tôi nghe rằng Turing đã từng nói “Nó không phải là môn cricket phải không” – ông có thái độ châm biếm và hài hước về hoàn cảnh của mình. Nhưng rồi một đêm, ông lấy một con dao từ tủ bếp xuống thử nạy nó ra khỏi cơ thể mình.” Cumberbatch thở dài. “Bị dồn đến mức độ đó… Điều duy nhất ông còn lại để dồn tình cảm của mình vào – điều mà ông được theo đuổi một cách hợp pháp – đó chính là công việc, và ngay cả nó cũng rời bỏ ông, đó là giới hạn chịu đựng cuối cùng đẩy ông ấy đến bước đường tự kết liễu cuộc đời mình bằng cách uống chất độc cyanide.” https://i2.wp.com/i.telegraph.co.uk/multimedia/archive/03092/PX9086912_3092493c.jpg Cả cha và mẹ của Cumberbatch đều là diễn viên, sân khấu lẫn truyền hình. Cha anh có nghệ danh là Timothy Carlton và mẹ anh, Wanda Ventham, một gương mặt quen thuộc trên truyền hình với vai diễn trong Heartbeat và Only Fools and Horses. Cặp đôi còn xuất hiện trong vai diễn khách mời trong một tập của Sherlock, vào vai cha mẹ của chàng thám tử. Cumberbatch có một người chị cùng mẹ khác cha lớn hơn 18 tuổi, “Chị ấy đã trông nom tôi.” Anh thừa nhận mình là đứa trẻ hư giống như là con một vậy. Hư ở đây không có nghĩa là phá phách… Nhưng tôi chưa từng phải tranh giành sự quan tâm, tình yêu thương, thức ăn hay những thứ như vậy nếu như bạn sinh ra trong một gia đình đông anh chị em. Tất cả mọi thứ được đổ dồn vào việc học của tôi. Tôi nhận thức được điều đó. Tôi rất vui nếu có thêm anh chị em, lúc đó tôi cũng nghĩ vậy. Tôi luôn luôn thích sự đông đúc ấm cúng, và tôi không nghĩ là họ lại gửi tôi vào trường nội trú nếu tôi không tự tin với việc bước ra khỏi cái tổ đó. Tôi yêu gia đình mình, và tôi luôn quay về chiếc tổ đó với niềm hạnh phúc lớn lao.”
Sau khi tốt nghiệp trung học, Cumberbatch đến dạy tiếng Anh cho những nhà sư trẻ ở một ngôi chùa Tibetan tại Darjeeling. Và anh luôn có hứng thú với Phật giáo cho đến ngày nay. Anh miêu tả mình là một Phật tử không chính thức, và anh ngồi thiền mỗi khi có thể. Các bước anh luôn tuân thủ “Tập trung vào nhịp thở, và những cảm giác từ đầu đến chân, hít vào thật sâu và thở ra, làm điều tương tự như vậy với chính suy nghĩ của mình.” Nó cứ như một định mệnh với sự nghiệp diễn xuất của anh. Anh nhớ lại từ khi còn là một đứa trẻ đã xem mẹ mình diễn từ cánh gà của sân khấu – có thể đó là những vở hài của Ray Cooney như Run for Your Wife và chứng kiến sự thay đổi của sân khấu.
“Ánh sáng rực rỡ, và khung cảnh giống hệt một căn phòng khách sạn, chỉ là những đạo cụ đơn giản nhưng có cảm giác như một ngọn lửa đang tỏa ra từ sân khấu, phóng tầm mắt nhìn xuống sẽ thấy được sự chăm chú thưởng thức của khán giả khiến cho người diễn viên hòa nhập hoàn toàn vào cái thế giới mỏng manh dựng nên từ những tờ giấy đó. Nó giống như nhìn phía sau tấm màn và thấy những nhà ảo thuật tạo ra những phép lạ, khiến cho tôi xúc động tột bực.”
Ở trường Harrow anh cũng tham gia diễn xuất trong đội kịch của trường, thường được giao những vai nữ. Màn hóa thân của anh trong As You Like It được một người miêu tả là “Rosalind tuyệt vời nhất sau Vanessa Redgrave” Anh thi vào trường đại học Manchester và sau đó là học cao học ở London Academy of Music & Dramatic Art. Những bước trên con đường sự nghiệp diễn xuất của anh khá là dễ dàng: 2 mùa diễn tại sân khấu Regent’s Park Open Air Theatre với những vở kịch của Shakespeare, những vai nhỏ trên truyền hình trong phim Heartbeat hay Silent Witness. Trong vòng 10 năm, Cumberbatch là một diễn viên được đanh giá cao, nhưng chắc chắn không phải là một ngôi sao. vào năm 2010, Sherlock xuất hiện. Bây giờ thì dường như anh xuất hiện khắp mọi nơi, khắp mọi nơi: từ người chủ nô lệ trong 12 YaS, rồi nhân vật phản diện trong Star Trek, rồng Smaug trong The Hobbit…
“Anh ấy đánh giá chỗ đứng ở thời điểm hiện tại của mình thế nào? Bằng số lượng vai được mời? Quy mô của bộ phim? Những con số khổng lồ của tiền thù lao?”
Anh ngắt lời tôi và nói “Không… Không phải…” ‘Điều quan trọng đối với tôi là chất lượng và sự đa dạng của công việc. Tôi đã theo đuổi nghề nghiệp này một quãng thời gian dài. Tôi muốn được làm việc trong 40 năm tới, được nói chuyện với những diễn viên trên phim trường và kể với họ về những mẩu chuyện khi được làm việc chung với Judi Dench và Michael Gambon. Nên tất cả những lời tán dương kiểu “người đàn ông của thời điểm hiện tại”, sức nóng của danh tiếng hay đại loại vậy chỉ khiến tôi thấy buồn cười. Nó cũng nhảm nhí như mấy thứ “hấp dẫn, sexiest nhất” này kia. Đó chỉ là những sự phản chiếu mà thôi.” Cuộc sống của anh, tôi cho rằng đã thay đổi cực lớn lao trong vài năm trở lại đây. ‘Vâng, đối với bất kì ai mà xuất hiện quá nhiều khắp mọi nơi tại một thời điểm ngắn thì chắc chắn rồi. Nhưng tôi nghĩ cách để bình thường hóa nó là cố gắng gắn bó với những người và những việc bạn đã từng quen thuộc trước đó. Người ta nghĩ rằng khi nổi tiếng thì bạn sẽ được bảo vệ kín mít bằng những đội vệ sĩ. Nhưng tôi thì không. Tôi vẫn đi lại bằng tàu điện ngầm và xe môtô. Tôi vẫn đi dự triển lãm tranh, đến những nhà hàng và viện bảo tàng quen thuộc, khi tôi gặp người khác, và họ chụp ảnh tôi thì tôi sẽ nói “Đừng làm vậy.” hoặc có những thái độ phản hồi phù hợp. ‘Điều kì lạ là khi bước vào một căn phòng và biết rằng người khác nhận ra bạn, còn bạn thì không biết họ là ai. Đó là một hoàn cảnh mà bạn phải tập làm quen, có lúc thì tôi thích ứng cũng ổn, đôi khi lại không. Và khi không như vậy thì tôi cảm thấy sáng suốt. Nhưng tôi vẫn đang tận hưởng cuộc sống của mình. Tôi không nhốt mình ở trong nhà. Tôi không muốn sống trong một thế giới với những bức tường bao quanh.”
Anh ấy sẽ quay lại địa điểm quay phim vào ngày mai, nơi mà bùn ngập lên đến mặt. Và rồi là tập đặc biệt của Sherlock mùa Giáng Sinh, một dự án phim, Hamlet ở Barbican, phần mới của Sherlock. “Năng lượng của anh hẳn phải vô hạn?” Không đâu, tôi cũng là con người mà. Và còn đang già đi nữa. Tôi đã 38 tuổi rồi.” Anh ấy bắt gặp cái đảo mắt của tôi “Phải, anh sẽ nói tôi thôi ngay đi, tôi chắc chắn vậy. Nhưng tôi đóng phim chung với những diễn viên chỉ bằng nửa tuổi của mình, những người trẻ đến mức đủ làm con tôi được.” Anh dừng lại một chút, như thể đây là lần đầu tiên nó xảy ra với mình. “Thực sự mà nói thì khá nghiêm túc đó…”

[01/11/2014]

Nguồn: http://www.telegraph.co.uk/culture/film/starsandstories/11200972/Benedict-Cumberbatch-on-Alan-Turing-He-should-be-on-banknotes.html

Advertisements

Leave a Comment

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s