If I needed you, would you come to me?

Đây vốn chẳng phải là một câu hỏi, mà là một sự hồ nghi vô định mà thôi. Đã bao giờ trong giây phút hạnh phúc nhất, lúc bạn cười tươi nhất thì đâu đó mơ hồ trong tim lại là một nỗi sợ về sự mất mát. Cuộc sống là một đường tròn không có hồi kết, khi bạn tuyệt vọng người ta sẽ động viên rằng phải cố gắng lên, hạnh phúc có thể đang nằm ở phía trước, chỉ cần bạn bước tiếp; vậy khi bạn hạnh phúc, có ai sẽ cho bạn biết liệu trước mặt bạn tiếp theo có phải là đau khổ. Khi người ta buồn, để vượt qua nó thì người ta nghĩ đến niềm vui có thể sẽ đến lúc nào đó, và khi vui thì người ta lại lo lắng niềm vui sẽ biến mất nay mai. Liệu nỗi buồn đáng sợ hơn hay là sự mơ hồ lo lắng mới chính là điều làm con người ta cô đơn nhất. Đã có lúc tôi là cái tên được biết đến trong trường, đôi khi là trung tâm những hội nhóm, vây quanh bởi đám đông với những tràng cười không dứt, ngay bản thân tôi cũng cười, nhưng tôi đôi khi chững lại và nhìn những khuôn mặt đó và hàng đống câu hỏi hiện ra không kiểm soát. Liệu ai sẽ ở lại với tôi của ngày mai? Mới chỉ 2-3 năm trước thôi tôi còn thấy mình khá oai, nhưng giờ nghĩ lại thấy sao phù phiếm quá.

If I needed you, would you come to me
Would come to me for to ease my pain?

Continue reading

The Van Gogh Project

The Van Gogh Project là dự án tái tạo một loạt các bức tranh được đặt trên các giá vẽ lớn dựa theo 7 bức “Hoa Hướng Dương” của thiên tài hội họa Vincent van Gogh tại 7 quốc gia khác nhau, được khởi xướng và thực hiện bởi Cameron Cross, dự án được bắt đầu vào mùa xuân năm 1997.

https://lh5.googleusercontent.com/-KpJWBODpC94/UvfMPQ9cwjI/AAAAAAAAPmM/xMuiaEmS2vo/w846-h425/1653402_10153803078795597_453511165_n.jpg
Tất cả các bức tranh ban đầu được vẽ bởi Vincent van Gogh trong thời gian ở Arles, Pháp giữa những năm 1888-1889. Các bức tranh khổ lớn được đặt tại Altona Canada, Australia và Emerald Goodland ở Kansas, Mỹ. Bảy địa điểm được lựa chọn nằm rải rác từ thành thị đến nông thôn và dựa trên mối liên hệ với cuộc đời của chính Van Gogh.
Mỗi tác phẩm điêu khắc bao gồm một phiên bản khổng lồ vẽ tay của một trong bảy bức tranh hướng dương, đo ấn tượng một 7 x 10 mét, dựng nghiêng trên khung vẽ 25 mét , giá vẽ bằng thép nặng đến 17nghìn kg. Mỗi bức vẽ mất khoảng 1 tháng rưỡi để hoàn thanh, và họa sĩ phải làm việc liên tực từ 10-12 tiếng mỗi ngày.

Continue reading

CHOCOHOLIC

Nói hồi nhỏ cho oai thôi chứ đến giờ mình vẫn hảo ngọt, thích bánh trái kẹo củng, từ hồi nghiện uống trà thì lại càng có lý do ăn đồ ngọt. Lớn kiếm được tiền, mà giờ mua bán gì cũng dễ dàng, nói chung là hầu như muốn ăn gì thì kiếm cũng không khó lắm. Chỉ có cảm giác của ngày xưa thì không còn như cũ, ăn thì vẫn thấy ngon nhưng mất đi cái sự “Thèm”. Hồi nhỏ thứ nhất là mẹ không cho ăn vì sợ sâu răng (được cái là từ bé đến lớn chưa đi nha sĩ bao giờ nhưng răng vẫn trắng đều =)), hai là hồi đó đâu có dư dả thích là mua ăn, ba là dù có tiền thì có những món hồi đó không phải cứ thích là chạy ra siêu thị mua cái rụp như bây giờ.

chocolate-heart

Continue reading

Saturday Food Matter

Ăn Sáng (một dạng rảnh rỗi sinh nông nổi)

ảnh

Ăn Trưa (đồ ngoài hàng mới được vậy)

IMG_5600

Ăn Tối (dạo này đang ăn kiêng… kiêng rau)

ảnh(3)

Kết luận: đồ mua bao giờ cũng đẹp hơn đồ mình làm 😦 nhưng tự làm thì được ăn nhiều.